Khi đến huyện Đất Đỏ hay huyện Côn Đảo tỉnh BRVT, khi hỏi người dân chuyện Cô Võ Thị Sáu. Người con gái kiên cường, gan dạ làm biết bao tên giặc pháp và bọn bán nước hoang mang là không ai không biết đến Cô. Nhiều người dân còn thuộc lòng cả lý lịch của Cô. Kể cả khi Cô mất đi, sự linh thiêng của Cô vẫn còn đó. Người hành quyết Cô phải bỏ nghề vì ám ảnh cả đời. Kẻ đập phá bia mộ Cô thì nhận cái kết thảm.

Hôm nay xin mời các anh chị khách hàng của Lily sẽ cùng đi về cội nguồn của một người con gái huyền thoại cũng như là câu chuyện tâm linh về hồn thiêng Cô Võ Thị Sáu tại Côn Đảo
Cô Sáu sinh năm 1933 và lớn lên tại vùng Đất Đỏ tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu chứng kiến cảnh thực dân pháp giết hại biết bao đồng bào của mình, Nguyễn Thị Sáu là tên khai sinh của là tên khai sinh của Cô Võ Thị Sáu, đã cùng các anh trai của mình tham gia cách mạng.

Năm Cô 14 tuổi, Cô trở thành trinh sát của đội công an xung phong Đất Đỏ, trong những năm tháng hoạt động cách mạng, Cô đã tham gia nhiều trận chiến đấu, ném lựu đạn tiêu diệt hai tên ác ôn, và làm bị thương nhiều tên lính Pháp, giúp phát hiện nhiều tên Việt gian, giúp đội công an nhiều lần thoác khỏi nguy hiểm và chủ động tấn công lại địch.
Trong năm 1948, vào các tháng 7 và 11, Cô đã hai lần ném lựu đạn, tấn công những tên Việt gian, khiến chúng không dám bắt tay với giặc truy lùng những chiến sĩ Việt Minh nữa, tháng 2 năm 1950, Cô tiếp tục nhận nhiệm vụ ném lựu đạn, tiêu diệt 2 tên Việt gian chỉ điểm cho thực dân Pháp, Cô không may bị bắt.

Hơn 1 tháng bị giam tại nhà tù Đất Đỏ giặc tra tấn Cô dã man, nhưng Cô nhất quyết không khai báo với chúng. Hết cách chúng chuyển Cô về nhà lao Chí Hóa tại Sài Gòn. Tại Chí Hòa với tinh thần, của một người chiến sĩ cách mạng, Cô làm liên lạc cho các đồng chí trong khám. Cùng chị em trong trại đấu tranh đòi cải thiện cuộc sống.
Trước tinh thần đó của Cô, tháng 4/1950. Bọn giặc và tay sai của chúng mở phiên tòa kết án tử hình Cô, rồi chuyển Cô cùng một số đồng chí ra nhà tù Côn Đảo để hành quyết, tại phiên tòa kết án từ hình Cô vẫn hiên ngang nói với bọn giặc. “Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội”. 4h sáng ngày 21/1/1952 con tàu chở Cô Sáu và 40 tù nhân chính trị cùng 3 tử tù khác, vượt biển ra Côn Đảo.
Đêm ngày 22/1/1952 với lòng kiên cường dũng cảm và nhiều yếu tố hội tụ ở một con người sống vì Cách Mạng, Cô được kết nạp vào Đảng Lao Động Việt Nam và được công nhận là Đảng Viên ngay trước ngày bị giặc hành quyết.
23/1/1952 trước giờ phút bọn thực dân pháp hành hình Cô. Một viên Cha Đạo đề nghị làm lễ rửa tội cho Cô. Cô đã từ chối và nói “Tôi không có tội, chỉ có kẻ hành hình tôi đây mới có tội”. Cho đến khi ra pháp trường. Cô Sáu vẩn kiên quyết không quỳ xuống và yêu cầu không bịt mắt mình, rồi Cô bắt đầu cất lời hát bài hát Tiến Quân Ca. Khi súng đã được lên đạn Cô ngừng hát và hô vang lời cuối cùng của một người Chiến Sĩ Cách Mạng bất khuất kiên trung “đã đảo bọn thực dân Pháp, Việt Nam độc lập muôn năm, Hồ Chủ Tịch muôn năm”.

7h sáng ngày 23/1/1952, Cô ra đi khi chưa đầy 20 tuổi. năm 1993, Cô Võ Thị Sáu được Nhà Nước truy tặng Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang Nhân Dân. Tại quê hương của Cô – Thị Trấn Đất Đỏ đã cho dựng tượng Cô, tượng cao 6m lúc nào cũng có hoa thơm và nhang khói được kính dâng bởi người dân.

Ở Côn Đảo, ngôi mộ của Cô ở khu B được xây lại đàng hoàng và được nhiều người viếng thăm. Huyện Côn Đảo cũng cho xây dựng nhà tưởng niệm Anh Hùng Liệt Sĩ Võ Thị Sáu trong một khuôn viêng rộng lớn gần núi và biển.

Tại Nghĩa Trang Hàng Dương Côn Đảo, nơi Cô an nghĩ, nhiều câu chuyện huyền thoại về Cô Võ Thị Sáu vẫn được rất nhiều người dân kể về. Những câu chuyện chứa trong đó sự linh thiêng, bí ẩn. Kém với đó là sự kính cẩn, ngưỡng mộ Cô được nhiều người dân truyền tai nhau, từ thế hệ này tiếp nối thế hệ khác, vẫn được lưu truyền mãi cho đến tận bay giờ.

Người dân tôn thờ Cô ngoài dưới góc độ một vị Anh Hùng Dân Tộc còn dưới góc độ một vị thần đã hóa mình vào Đất Nước. Một cựu tù Côn Đảo nay là trưởng ban quản lý di tích Côn Đảo. Kể rằng ở Côn Đảo nhiều gia đình người dân và công chức hay những giám ngục tại côn đảo trong nhà đều có bàn thờ của Cô Võ Thị Sáu. Mọi người coi Cô như một vị thần hộ mệnh.
Ngày 23/1 hằng năm được người dân chọn làm ngày giổ của Cô, đây được xem là một ngày tương đương lễ hội Côn Đảo được người dân cùng nhà nước tổ chức. Người dân trên cả nước đến ngày này có cơ hội sẽ vượt biển đến Côn Đảo để thăm viếng Cô, trong số những người thăm viếng có những người từng gặp mặt Cô. Từng là giám ngục của nhà tù Côn Đảo.

Trong nhà tưởng niệm Cô, bộ lễ vật bà con cúng giỗ Cô trong nhiều năm chật kính với nhiều loại và nhiều màu sắc. Có người dân bảo rằng Cô Sáu mất khi còn là một thiếu nữ, lại bị kẻ ác giết oan nên rất linh thiêng. Ăn ở hiền lành thì Cô sẽ phù hộ.
Trước kia ở trước mộ Cô Sáu có một cây dương già bị khô phần ngọn, chỉ còn gốc cây và một nhánh tươi tốt vươn về phía Bắc. Người dân ở Côn Đảo bảo đó là hồn thiêng của Cô hướng về phía Bắc, hướng về Bác Hồ .
Nhiều người dân nói rằng họ đã từng nhìn thấy Cô bước ra từ cây dương mỗi buổi tối. Cô mặc áo dài trắng, lướt qua từng đường phố. Sau khi xem mọi việc thiện ác, Cô lại trở về biến mình vào cây dương khi trời chưa hừng sáng.
Người dân mổi ngày thường thắp hương cúng hoa cho Cô trước khi bắt đầu công việc của mình.,đó là việc làm đã trở thành tục lệ đối với từng người dân trên đảo.
Tấm bia mộ của Cô Sáu tại Côn Đảo cũng có rất nhiều huyền thoại liên quan đến Cô. Sau cái hôm mà bọn giặc hành hình Cô. Những người tù làm thợ hồ của khám 2 đã đúc một tấm bia bằng xi măng, dựng trước mộ Cô.
Tên Chúa đảo tên là Jarty đã tức tối, đích thân dẩn lính đến nghĩa trang đập vỡ tấm bia ấy, cào bằng mộ Cô. Nhưng ngày hôm sau mộ Cô cùng tấm bia vẫn ở đó như chưa hề có việc gì xảy ra. Người dân trên đảo bảo nhau rằng Cô sáu linh thiêng bọn giặc không thể phá được mộ Cô. Kể từ đó bọn giám ngục và cả những tên lính trên đảo đều sợ sệt khi đi phá mộ chị.
Sự thật về Cô và tấm bia mộ của Cô, sau mỗi đêm đều hiện lên như chưa từng có một sự đập phá nào của bọn giặc độc ác là do anh em tù thợ hồ làm và dựng lại trong đêm cho Cô.
Về phần người lính Lê Dương nhận lệnh hành quyết Cô vào ngày hôm ấy, người dân Côn Đảo kể rằng. Sau khi hành quyết Cô xong ông ta đã bỏ ăn mất ngủ suốt 2 ngày 2 đêm. Ông đến đầu cầu tàu và ngồi suốt đêm ở đó. Ông hóc hác đôi mắt như vô định thẩn thờ. Ông nói với người tù rằng “đôi mắt cô gái ấy đã ám ảnh tôi, và có thể sẽ ám ảnh suốt cuộc đời tôi. Tôi phải bỏ nghề thôi, tôi không thể bắn được nữa”.
Tiếp theo đó người vợ của tên giám ngục Ruby đã kể rằng chập tối đêm 30 tết. Bà lén chồng đem hương và hoa lên viếng mộ Cô sáu. Bổng thấy một người con gái mặc áo từ một ngôi mộ đi ra Bà ta đã quỳ sụp xuống và chấp tay lạy rối rít. Trên đường về nhà mình, bà ta đi tới đâu hình bóng của người con gái ấy đều hiện trước mặt.
Tết năm ấy vợ chồng tên giám ngục lập bàn thờ Cô Sáu nơi trang trọng nhất trong nhà và hương khói mỗi ngày. Cũng kể từ đó nhiều gia đình giám ngục Côn Đảo người Việt cũng lập bàn thờ của Cô trong nhà. Với niềm tin rằng Cô chết khi còn trẻ tuổi thiêng liêng sẽ hóa thành một vị thần.
Người dân Côn Đảo cũng từng sôn xao về cái chết của tên tù gian Nguyễn Văn Tân đó là khi xác hắn bị treo trên cây Bằng Lăng trong vườn nhà giám thị trưởng Passi. Người ta đồn rằng hắn bị giết chết vì làm thất thoác 200 ngàn đồng tiền Đông Dương của hợp tác xã nơi hắn làm kế toán. Nhưng tên này cũng là tên đập phá bia mộ của Cô Sáu và là người rất hung hăn. Nên Cô Sáu đã bắt hắn phải đền tội của mình.
Cũng trong thời gian đó – tên Chúa đảo cho người đập phá bia mộ của Cô cũng chịu cảnh rơi Sao vì vụ 200 tù nhân đóng thuyền vượt ngục ở Bến Đầm 12/12/1952. Người ta lại nhắc về chuyện linh thiêng của Cô Sáu, họ bảo rằng Cô đã phù hộ cho các anh em tù đào hầm, đóng thuyền vượt ngục an toàn, và trừng trị tên chúa đảo vì sự tàn ác của hắn.
Thời kháng chiến chống Mỹ, tên Chúa đảo Bạch Văn Bốn là một tay chống cộng khét tiếng hắn luôn cướng ép tù nhân phải ly khai, từ bỏ sự trung kiên với Đảng, cấm tù nhân và người dân viếng mộ Cô Sáu. Bốn năm hắn làm Chúa đảo. đã có đến 500 tù nhân bị hắn giết hại, hắn cũng cho rằng chuyện Cô Sáu linh thiêng là luận điệu tuyên truyền của Việt Cộng. Và rồi một buổi khuya, chuyện gì đến cũng phải đến, hắn thấy bóng dáng một người con gái trẻ tuổi bước ra Cầu Tàu hắn liền rút súng. Chợt người con gái ấy quay lại, bước tới và nhìn thẳng vào mắt hắn. Tên Bốn lúc này như con cá nằm trên thớt, sợ hải và run rẩy đến nổi làm rơi khẩu súng của mình, hớt hơ hớt hải chạy vào nhà của hắn đóng cửa và cầu nguyện cho đêm đó Cô Sáu không bắt hắn đi. Kể từ đó tên chúa đảo này rất sợ Cô Sáu.
Cũng có một tên được đưa ra đảo làm trật tự an ninh chưa được biết về sự linh thiêng của Cô Sáu, hắn nghe lời tên Lê Văn Thể người thay thế Bạch Văn Bốn làm chúa đảo, ra đập phá bia mộ của Cô. Bia mộ, lư hương, bình cắm hoa đều bi hắn đập nát. Và cũng như thường lệ tấm bia mới hôm sau lại được dựng lên. Tên đó thì ít hôm sau gầy lại như con khô, vật vờ gần nhà thương không ăn uống được gì và sốt li bì như sốt rét không có thuốc chữa. Bất đắt dĩ nhà thương Côn Đảo phải làm giấy chuyển hắn vào nhà thương chợ quán. Hắn chết ở nhà thương chợ quán 3 ngày sau đó.
Còn tên chúa đảo Lê Văn Thể bị thay thể bởi Tăng Tư, tên này rất ngoan, hắn được nghe kể nhiều về Cô Sáu. Hắn kính nể hồn thiêng của Cô nên âm thầm lập bàn thờ Cô tại nhà riêng và cũng không dám đánh đập, hành hạ tàn nhẫn với tù nhân. Có một lần Tăng Tư đã dúng oai linh của Cô để xử án. Hai tên giám thị nghi kị nhau ăn trộm, làm đơn kiện lên Tăng Tư, hắn ra lệnh cho hai tên ấy lên xe ra Mộ Cô Sáu thề đọc, tên nào gian Cô sẽ biết ngay. Nghe đến việc ra mộ Cô Sáu, một tên đa quỳ sụp xuống mà nhận tội của mình.
Tăng Tư cũng đã đích thân mình về chợ lớn. Đặt một tấm bia mộ khắc tên Cô Võ Thị Sáu bằng cẩm thạch chở ra đảo làm lễ đặt bia long trọng cung kính với Cô. Tấm bia mộ của Tăng Tư đặt cho Cô tồn tại được 9 năm trước khi lại có người dại xúc phạm đến bia mộ của Cô Sáu.
Đó là một tên Tù đã không biết phải quấy, vát búa ra đập phá bia mộ của Cô. Và cũng như bao tên bất kính khác, sáng hôm sau người ta tìm thấy thi thể của hắn nằm chết trên một tảng đá to ở bờ biển.
Chuyện Cô Võ Thị Sáu linh thiêng như thế nào lily kể mãi cũng không thể nào hết nổi. Lily dưới góc độ là một con người yêu nước, Lily tôn kính sự trung kiên dũng cảm gan dạ và hồn thiêng của Cô. Cô cùng biết bao nhiêu người trẻ tuổi ái quốc đã ngã xuống khi chưa thấy được đất nước độc lập, khi nhắc tới ai cũng cảm thấy đau lòng.


